Hướng đi nào đúng, hiệu quả cao…

Những năm trước đây, điền kinh của Thủ đô Hà Nội cũng chỉ ngang tầm với các địa phương khác như Thành phố Hồ Chí Minh, Thanh Hóa… Thế nhưng trong mấy năm lại đây, thành tích của môn điền kinh Hà Nội đã có bước tiến đáng kể, trở thành trung tâm điền kinh mạnh nhất của cả nước và có khoảng cách khá xa với các tỉnh, thành phố khác. Điều này được thể hiện rõ nhất trong mùa thể thao 1995 qua kỳ Đại hội Thể dục thể thao toàn quốc lần thứ ba và nhất là qua SEA Games 18 mới đây. Điền kinh Việt Nam tham dự 20 Vận động viên đã giành 11 huy chương (1 Huy chương vàng, 6 Huy chương bạc, 4 Huy chương đồng). Trong đó riêng Hà Nội, đoạt 6 chiếc: vũ Bích Hường Huy chương vàng 100 mét rào nam; Đặng Thị Tèo Huy chương bạc 800 mét, Huy chương đồng 1500 mét. Để tìm hiểu về bước tiến của điền kinh Hà Nội, chúng tôi đã tìm đến chị Hoàng An, Trưởng bộ môn điền kinh Hà Nội, Huấn luyện viên đội tuyển điền kinh quốc gia, người được giao trọng trách hướng dẫn trực tiếp các Vận động viên Vũ Bích Hường, Nguyễn Văn Lợi và Dương Phương. Điều đáng mừng là cả 3 Vận động viên do chị phụ trách đều thành công, đạt thành tích cao nhất của điền kinh Việt Nam (1 Huy chương vàng, 2 Huy chương bạc). Tưởng rằng sau chiến công tuyệt vời ấy, họ sẽ được nghỉ ngơi dài sau SEA Games, ai ngờ các Vận động viên đội tuyển điền kinh Hà Nội vẫn ăn ở tập trung, vẫn luyện tập. Còn gặp được chị Hoàng An quả là không dễ, vì lúc thấy chị ngoài sân vận động, thoát ra lại thấy chị đang ngồi trong phòng họp, thành ra cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi thật ngắn ngủi:
Thưa chị, vì sao thành tích điền kinh Hà Nội lại có tiến bộ như vậy?
Đây là cả một quá trình tích lũy chứ không thể một sớm, một chiều mà có được. Ngay từ khi thể thao Việt Nam tái hòa nhập qua kỳ SEA Games 15, năm 1989. Mặc dù lúc đó điền kinh đã thất bại, sóng cũng từ đó mà chúng tôi nung nấu quyết tâm, tìm ra hướng đi thích hợp để tiếp cận với thành tích khu vực. Ở đây cũng cần nói đến sự ủng hộ và quan tâm của lãnh đạo bộ phận chuyên môn của Tổng cục Thể dục thể thao và Sở Thể dục thể thao Hà Nội, nhất là công sức của các đơn vị, cơ sở các huyện, quận có truyền thống như: Gia Lâm, Từ Liêm hay Phúc Thọ đã cung cấp cho điền kinh Hà Nội nhiều Vận động viên năng khiếu xuất sắc, để từ đó anh chị em Huấn luyện viên chúng tôi tiếp tục bồi dưỡng, dìu dắt các Vận động viên ngày một thành đạt. Điều đáng nói nữa là trong lúc cơ sở vật chất, điều kiện sân bãi, luyện tập của Hà Nội trong mấy năm xây dựng lại sân Hà Nội rất thiếu thốn, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn kể cả về chế độ bồi dưỡng cho Vận động viên, Huấn luyện viên cũng còn eo hẹp, nhưng thầy trò điền kinh Hà Nội vẫn quyết tâm vượt lên chính mình để giành thắng lợi được như ngày hôm nay, đúng là cũng bỏ những ngày, tháng gian nan, cực nhọc…
Tai sao Hà Nội lại chọn những môn kỹ thuật?
Hiện tại các Vận động viên của ta nhìn chung còn yếu về thể thể, song Vận động viên nước ta có ưu thế như là sự thông minh và khéo léo, vì thế chúng tôi đã hướng vào các môn nhảy xa, nhảy vào, vượt rào, 7 môn phối hợp… Đây là những môn đòi hỏi Vận động viên có sự phối hợp chuẩn xác kỹ thuật, động tác chính xác, ăn ý và trở nên thuần phục… thì mới có khả năng đạt thành tích cao, nhưng điều đáng mừng là chúng tôi đã chọn hướng đi đúng và đạt hiệu quả cao.
Chị có nhận xét gì về đội ngũ Huấn luyện viên điền kinh hiện có?
Nhìn chung ở các địa phương còn thiếu Huấn luyện viên giỏi. Tuy vậy, ở một số tỉnh cũng có những Huấn luyện viên giỏi. Trong đó Hà Nội đã có đội ngũ Huấn luyện viên điền kinh rất mạnh không chỉ đào tạo nhiều Vận động viên xuất sắc cho Thủ đô và cả nước mà chính thành tích của Vũ Mỹ Hạnh, nhảy cao Hải Phòng cũng do công sức đáng kể của Huấn luyện viên Hà Nội. Vì thế mà đội tuyển quốc gia vừa qua đã tập trung được khá đầy đủ các Huấn luyện viên có đủ khả năng làm huấn luyện nâng cao. Ở đây tôi cũng nói thêm là trong hơn 1 năm đội tuyển tập huấn, thì 4 tháng cuối đã có sự góp sức của các chuyên gia. Chúng tôi rất mong muốn sẽ có được những chuyên gia giỏi để cùng hợp tác với họ.
Chắc điền kinh Hà Nội bị bắt đầu một kỳ luyện mới?
Hà Nội sẽ tiếp tục đầu tư các môn trọng điểm, các môn mũi nhọn, trên cơ sở mở rộng các nội dung thi đấu, đặc biệt chú trọng lớp Vận động viên trẻ để chuẩn bị cho những năm sau, cần có cải thiện chế độ dinh dưỡng đối với Vận động viên, Huấn luyện viên… Đối với đội tuyển quốc gia, theo tôi cũng sớm có kế hoạch để tập trung các đội tuyển. Trước mắt nên tập trung 2 nơi Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, thậm chí cả miền Trung để tạo điều kiện tập luyện sinh hoạt lâu dài cho Huấn luyện viên, Vận động viên…
Lưu Tuấn Hiệp – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1996

Võ thuật Trung Quốc bị cạnh tranh (phần 3)

Ông Lý Kiệt, chủ tịch hội võ thuật Trung Quốc, nói: “Để phát triển trên cơ sở kế thừa, đưa võ thuật tiến lên 1 bước trong kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa sự phát triển của võ thuật vẫn dựa vào ngân sách nhà nước là không hiện thực. Võ thuật phải đi sâu cải cách, trên thể chế thi đấu và võ thuật truyền thống phải đi sâu phát triển đồng thời cũng phải tiến ra thị trường. Ông Lý Kiệt tỏ ý, năm 1997 hội võ thuật Trung Quốc sẽ lấy Tán thủ, một phần của võ thuật, làm thí điểm tiến ra thị trường. Sau này trong thi đấu, quy tắc truyền thống phải tiến hành sửa đổi, phải hòa nhập với quốc tế. Ông Lý Kiệt nói, muốn nâng cao trình độ, môn Tán thủ, phải tiến ra thị trường, bước đầu tiên là phải tổ chức giải lôi đài Tán thủ. Hội võ thuật Trung Quốc dự kiến, tháng 11-97 sẽ tổ chức giải Lôi đài Tán thủ Trung Quốc. Người đoạt chức vô địch giải này, sẽ thi đấu với người đoạt chức vô địch Tán thủ ở đại hội thể thao Trung Quốc tổ chức vào tháng 10. Người giành thắng lợi, có tư cách tham gia giải thách thức đấm vật tổ chức vào tháng 12. Giải sẽ mời các vận động viên đấm vật nổi tiếng thế giới tới dự đua tranh 10 chức vô địch ở 10 hạng cân. Ngoài ra, còn tổ chức thi đấu không phân biệt hạng cân. Người giành thắng lợi phải thi đấu với Trần Kiêu trạng nguyên võ năm 1996, để tranh chức vô địch chung giải lôi đài Tán thủ Trung Quốc năm 1997. Muốn cho môn Tán thủ được giới thể thao quốc tế công nhận, cần phải không ngừng hoàn thiện Thao lưu võ thuật. Đây là 2 mặt của 1 vấn đề. Trong khi đấu Tán thủ, ở giải vô địch võ thuật châu Á kết thúc tháng 11 năm ngoái, Trung Quốc cũng không thể hiện được ưu thế nổi bật. Các nước Trung Á như Iran tuy triển khai Tán thủ thời gian không dài, nhưng lại đoạt được 2 huy chương vàng trong thi đấu ở 8 hạng cân. Ông Lý Kiệt nói, nếu Trung Quốc không nắm tốt môn Tán thủ, trong khoảng 3 năm nữa có thể mất đi ưu thế. Võ thuật đã được coi là môn thi đấu chính thức tại Á vận hội Bắc Kinh năm 1990 và Á vận hội Hiroshima 1994. Bởi vậy, từ sau Á vận hội Bangkok, võ thuật sẽ vĩnh viễn là môn thi đấu của Á vận hội. Đây là sự mở đầu của võ thuật thật sự tiến ra thế giới. Như ông Ngô Bàn, chuyên gia võ thuật, Viện võ thuật Bắc Kinh từng nói: “Nếu muốn để võ thuật xuất hiện ở Thế vận hội thì giới võ thuật Trung Quốc phải học tập, giới Judo Nhật Bản. Họ đã bỏ ra thời gian 100 năm, để mở rộng môn Judo ra khắp nơi trên thế giới. Võ thuật Trung Quốc cũng phải nuôi chí lớn như vậy”.
Q.S – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Võ thuật Trung Quốc bị cạnh tranh (phần 2)

Ông Ngũ Thiệu Tổ, chủ nhiệm ủy ban thể thao Nhà nước Trung Quốc, chủ tịch Liên đoàn võ thuật quốc tế, đã trình bày phương hướng phát triển quốc tế về cải cách quy tắc, Thao lưu võ thuật Trung Quốc. Ông nói: “Phát triển môn võ thuật phải tiếp thu nội dung ưu tú của các nước khác, kể cả cách rèn luyện sức khỏe và trong thi đấu của phương Tây. Thi đấu võ thuật, phải tiến tới khoa học hóa, sư phạm hóa, Liên đoàn võ thuật quốc tế sẽ áp dụng biện pháp đào tạo có kế hoạch các huấn luyện viên và trọng tài võ thuật, hoàn thiện điều lệ, quy tắc…”. Ông Ngũ Thiệu Tổ cho rằng, là 1 môn thi đấu, mục đích của võ thuật là phải phát huy tiềm năng lớn của con người. Bởi vậy, khi chấm điểm Thao lưu võ thuật, phải lấy sáng tạo cái mới và độ khó làm mục tiêu, đồng thời hướng dẫn vận động viên, cố gắng theo hướng thể lực và càng khỏe, với kỹ năng càng cao. Về ý nghĩa nào đó, thì Trung Quốc là nơi bắt nguồn của võ thuật và có trình độ võ thuật cao nhất trên thế giới. Tháng 11-1996, giải vô địch võ thuật châu Á tổ chức tại Philippin. Qua thi đấu ở giải này, cho thấy Trung Quốc vẫn có ưu thế về mặt Thao lưu võ thuật, nhưng các nước khác cũng đã lớn mạnh. Một số vận động viên của Việt Nam, Hồng Kông, Nhật Bản có thể cùng xếp thứ nhất với Trung Quốc trong 1 số môn nào đó. Thao lưu võ thuật Trung Quốc là di sản văn hóa thể thao quý giá của Trung Hoa. Võ thuật Trung Quốc phải phát triển độ khó, phải sáng tạo động tác mới, xây dựng phong cách độc đáo. Trong tiến trình lịch sử phải làm thế nào để nó vừa có thể kế thừa được tinh túy văn hóa được tích lũy mấy ngàn năm, lại có thể xác định vai trò đúng đắn của mình trong thời kỳ mới. Đó là sự kích thích mới của võ thuật Trung Quốc trong thời kỳ mới. Ngoài ra theo tin được biết, trong nhiệm kỳ công tác sau này, ngoài việc hoàn thiện quy tắc Thao lưu võ thuật ra, giới võ thuật Trung Quốc còn ra sức đưa Tán thủ tiến ra thị trường.
Q.S – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Võ thuật Trung Quốc bị cạnh tranh (phần 1)

Võ thuật từng có cơ sở quần chúng rất phù hợp với Trung Quốc, nhưng xu thế phát triển trong mấy năm gần đây có phần chậm lại, đã xuất hiện xu thế tuổi tác quá già và số người biết võ thuật giảm bớt. Đây chủ yếu là do hình thức rèn luyện thể thao hiện đại phong phú, đa dạng; mọi người không nhất thiết phải chọn võ thuật làm phương thức tập luyện. Phóng viên thể thao đã đến nhiều sân bãi, nhà tập luyện tại Bắc Kinh, để phỏng vấn 1 số người. Họ hiểu biết rất ít về võ thuật, võ thuật không phải là môn thể thao được lựa chọn đầu tiên của thanh niên. Họ phần lớn thích chơi các môn bóng đá, bơi, bóng rổ…. Có người nói đùa rằng, võ thuật là môn thể thao cổ xưa vì chỉ có các cụ già, mới thích môn này. Về mặt võ thuật thi đấu, các quan chức võ thuật cũng gặp phải 1 bài toán khó, đó là võ thuật muốn được mở rộng ra nước ngoài, để càng nhiều người chấp nhận, đồng thời trở thành môn thi đấu ở Thế vận hội, thì phải phát triển theo hướng Thao lưu hay Tán thủ. Tán thủ từ xưa đã có, thắng thua dễ dàng phân biệt. Trong thi đấu quốc tế, cũng không gây bàn cãi về chấm điểm. Nhưng Thế vận hội đã có quyền Anh và Karatedo. Đi theo hướng biểu diễn Thao lưu thì ở Trung Quốc có nhiều trường phái võ thuật rất khác nhau, không thể kiếm trọng tài chấm điểm 1 cách nghiêm ngặt và khoa học được. Cho dù ngay cùng 1 loại quyền biểu diễn, cùng mỗi người một khác nhau, mà động tác cũng khác nhau, bởi thế rất khó tránh khỏi việc trọng tài có thể chủ quan, tùy tiện trong khi chấm điểm. Ngoài ra, trong quá trình võ thuật Trung Quốc mở rộng ra nước ngoài, còn tồn tại sự khác biệt do bối cảnh văn hóa khác nhau gây nên. Các môn thi đấu Thao lưu quy định có 7 môn. Các môn thi đấu có thể tham gia trong phạm vi châu lục, lần lượt là đao, thương, kiếm, côn, trường quyền. Ông Lưu Kim Minh huấn luyện viên đội võ thuật Bắc Kinh từng dạy mấy chục học trò ở nước ngoài cho biết: học trò nước ngoài và huấn luyện viên có trở ngại về ngôn ngữ và bối cảnh văn hóa, rất nhiều thứ họ không học được. Do trở ngại này, họ chỉ đủ trình độ sơ cấp võ thuật. Huấn luyện viên Lưu Kim Minh cho rằng, đây có lẽ là sự khác biệt về văn hóa. Trong quá trình võ thuật mở rộng ra thế giới, gặp phải 1 khó khăn là ở nước ngoài, không hiểu biết mấy về quy tắc Thao lưu võ thuật của Trung Quốc. Hiện nay, võ thuật của Trung Quốc vẫn chưa hình thành 1 phương pháp chấm điểm có hệ thống và nghiêm ngặt như thể dục dụng cụ. Đây là điều khiếm khuyết.
Q.S – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Ibrahima Ba – một tài năng lớn

Ibrahima Ba sinh ngày 12-10-1973 tại Dakar (Senegal). Anh là con trai của cựu tuyển thủ quốc gia Senegal và hậu vệ cánh trái câu lạc bộ Le Vavre. Vì vậy, Ba bước vào sự nghiệp bóng đá nhà nghề thuận lợi hơn bè bạn cùng lứa. Cha anh rất nghiêm khắc, chính ông đã dạy anh từng động tác kỹ thuật, tạo cho anh thói quen phải tư duy chiến thuật, phải đá bóng bằng 1 cái đầu biết suy nghĩ. Ibrahima Ba nhanh chóng rơi vào tầm ngắm của các nhà tuyển trạch bóng đá Pháp. Anh bước vào cuộc đời bóng đá với câu lạc bộ Abbreville rồi Paris Saint – Germain, Paris FC, Chantilly trước khi chơi 5 năm tại câu lạc bộ trước đây bố anh đã từng chơi, câu lạc bộ Le Havre. Ba tâm sự: “Tôi đã có 5 mùa bóng tuyệt vời với Le Havre. Tôi đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình nhất từ những người mộ điệu, nhưng câu lạc bộ này thường chỉ đứng ở nửa cuối trong bảng tổng sắp của quốc gia. Tôi đã cố gắng hết sức mình, nhưng thật khó để giúp câu lạc bộ tiến xa hơn nữa. Tôi muốn thi đấu ở 1 câu lạc bộ Pháp nhiều tham vọng hơn, nhiều thành tích hơn. Mặc dù vừa qua câu lạc bộ Bordeaux của tôi mất đi một số cầu thủ xuất sắc, nhưng tôi tin câu lạc bộ này vẫn giữ vững được vị trí của mình trong bảng ngoại hạng bóng đá Pháp”. Tròn 23 tuổi, Ba mới được huấn luyện viên Aime Jacquet gọi vào đội tuyển quốc gia thi đấu với đội Bồ Đào Nha vào 1-1997. Anh đã có một kỷ niệm khó quên trong trận ra quân này vì không ai khác, chính cầu thủ có cái tên rất ngắn gọn này đã ghi bàn thắng duy nhất ấn định tỷ số trận đấu, đồng thời anh đã ghi đậm thêm bảng thành tích của đội tuyển pháp kể từ khi Aime Jacquet lên nắm quyền, để thua duy nhất 1 trận đấu. Chơi ở vị trí tiền vệ tấn công, Ba có đầy đủ phẩm chất để trở thành 1 nhà kiến thiết sắc sảo, một chân sút đắt giá của đội tuyển quốc gia Pháp cũng như câu lạc bộ Bordeaux hiện nay. Anh chạy nhanh như 1 vận động viên điền kinh thực sự, bật cao không kém 1 ngôi sao bóng rổ nào của Mỹ, kể cả thần tượng bóng rổ Mỹ Dennis Rodman, người mà anh đã bắt chước để kiểu tóc giống với anh ta. Ba có 1 thể lực cực kỳ sung mãn, cú hích với lấy bóng của anh hết sức khéo léo. Anh khỏe, nhưng anh biết tận dụng 1 cách hợp lý, chứ không chơi kiểu “chém đinh chặt sắt” như 1 vài “lực sĩ” khác. Đồng đội của anh Laurent Croici nói: “Bất cứ lúc nào Ba có bóng là mọi chuyện đều có thể xảy ra, anh ấy vừa là người châm ngòi nổ, vừa là thứ vũ khí lợi hại nhất. Cùng với Jean Piere Papin, tiền đạo Doier Tholot và chân sút sáng giá Johan Micoud, Ba là 1 trong những cầu thủ đóng góp nhiều nhất cho sự thành công của Bordeaux, cũng như của bóng đá Pháp. Ibrahima Ba, một cái tên nhỏ, một tài năng lớn.
Quang Huy – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997