Monthly Archives: November 2015

Ai sẽ là người chạy nhanh nhất thế giới?

Michael Johnson, đương kim vô địch Olympic trên cự ly chạy 200 và 400 mét cùng huy chương vàng Olympic, chạy 100 mét Donovan Bailey sẽ cùng nhau phân xử xem ai là người chạy nhanh nhất thế giới vào ngày 31-5-1997 tại Toronto (Canada). Chân chạy người Mỹ Michael Johanson luôn muốn chứng tỏ rằng mình là người nhanh nhất hành tinh này. Chính kỷ lục gia thế giới về chạy 200 mét, đã vận động lỷ lục gia thế giới về chạy 100 mét Donovan, người Canada đua tài ở cự ly “trung bình cộng của hai” là 150 mét! Chuyện bắt đầu ngay trong thời gian Đại hội Olympic Atlanta – 96, khi cả hai chân chạy tuyệt vời này đều thiết lập kỷ lục thế giới mới. Người Mỹ tung hô rằng, họ có người đồng hương chạy nhanh nhất thế giới. Dân Canada không thừa nhận chuyện này: Từ trước đến nay người chạy nhanh nhất thế giới, bao giờ cũng là người chiến thắng ở cự ly 100 mét – nhà báo Canada Ian Oliver nói – Người Mỹ bao giờ cũng từ hơn mình. Với họ không có thể có điều người xuất sắc nhất, lại không phải là người của chú Sam. Oliver, nhà báo ở Oakville Beacer, gần thủ đô Toronto của Canada đã quyên tiền, để đăng quảng cáo trên tờ “USA Today”, trong đó nêu rằng: con người nhanh nhất thế giới là Bailey. Ngay sau khi báo ra, Johanson nêu kiến nghị giải quyết rõ ràng trên đường chạy. Vận động viên người Mỹ đưa ra cự ly đọ tài cao thấp là 150 mét và muốn cùng Bailey thi thố luôn ở 1 cuộc thi cuối cùng trong khuôn khổ Grand Prix điền kinh thế giới năm 1996. Một nhà tài trợ người Canada, sẵn sàng đứng ra tổ chức cuộc thi tay đôi này, vào ngày 6-10-1996 ở trong sân có mái che SkyDome ỏ Torao Toronta, với mức thưởng 1 triệu USD cho người thắng và 250.000 đô la cho người thua. Tháng 10 – 1996, trong 1 chương trình vô tuyến truyền hình CTV của Canada Bailey cho hay: “Tôi nghĩ rằng, cuộc đua như thế sẽ có, nhưng không phải trong năm nay. Tôi đã mệt mỏi ở mùa thi đấu này, nhưng sau nửa năm tôi chiến thắng dễ dàng thôi”. Mới đây, Michael Johanson trong bài trả lời phỏng vấn được truyền qua mạng Internet ESPNET Sports Zone thông báo rằng, ngày giờ và địa điểm cuộc đua lịch sử đã được thống nhất với Bailey: “Cuộc thi vào ngày 31-5-1997 ở Torinto. Các bạn còn phải chờ đợi thêm chi tiết cụ thể chút nữa!”.
T.T – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Những niềm hy vọng của thể thao nước Anh 1997

Đầu tiên phải kể đến tay vợt số một trong làng quần vợt Anh. Tìm Henman. Hiện nay so với thế giới, quần vợt của Anh ở mức trung bình khá, họ không có tay vợt nào được xếp hạng trong top 10 vận động viên nam và nữ hàng đầu thế giới. Trước đây, Anh là một trong các cường quốc về quần vợt. Đặc biệt là vào những năm 1930, khi Fied Perry còn thi đấu. Thời gian gần đây, Henman thi đấu khởi sắc lọt vào tới vòng tứ kết Wimbledon 96 và đoạt huy chương bạc đôi nam tại thế vận hội Atlanta. Giải quần vợt Qatar mở rộng, đang diễn ra tại Doha, Qatar với giải thưởng là 635.000 USD, Henman đã vượt qua hàng loạt đối thủ đáng gờm, để có mặt tại vòng tứ kết. Anh sẽ gặp tiếp Mafnus Gustafsson (Thụy Điển). Mục đích của Henman trong năm 1997 là vô địch Wimbledon. Tiếp theo là đến võ sĩ Lewis, cựu vô địch Hội đồng quyền anh thế giới (WBC). Ngày 7-3 tới, anh sẽ so găng với Oliver Mc Call để lấy lại danh hiệu đã mất và Lewis còn hy vọng sẽ đoạt danh hiệu vô địch Hiệp hội quyền anh thế giới (WBA) từ tay Evander Holyfield. Damon Hill quyết tâm giành chức vô địch cuộc đua ô tô công thức một và cùng đồng đội Jacques Villeneuve, mang về cho đội tuyển Arrows thật nhiều danh hiệu trong năm 1997 này. Vận động viên nhảy 3 bước Honathan Edwards hy vọng sẽ lập kỷ lục thế giới mới và tay đua Chris Boardman, người giữ kỷ lục thế giới về đua 1 giờ, đang có nhiều thuận lợi để bảo vệ chức vị của mình. Anh quyết tâm sẽ làm được một điều gì đó, tại cuộc đua xe đạp vòng quanh nước Pháp. Đội trưởng đội tuyển xe đạp nữ của Anh, chị Perby cũng là một trong những niềm hy vọng của thể thao Anh quốc 1997.
Savicevic sẵn sàng rời AC Milan
Theo một tờ báo của Montenegro (một nước tách ra từ Nam Tư cũ) thì ngôi sao Dejan Savicevic của AC Milan có lẽ sẽ đầu quân cho Manchester United sau khi hết hợp đồng với Milan trong năm nay. Cầu thủ tiền vệ Montenegro này, về với AC Milan năm 1992 và đã giúp câu lạc bộ đoạt Cúp C1 năm 1994. Anh nói với phóng viên của hãng thông tấn Montenegro rằng “Thời với AC Milam đã đến lúc kết thúc”. “Họ sẽ cố bán tôi với giá cao nhất”. “Còn nhiều ràng buộc, nhưng nhiều khả năng tôi sẽ về Manchester United vào mùa thu năm 97 này”. Anh cũng nói rằng, anh sẽ cân nhắc đề nghị của câu lạc bộ ngoại hạng Pháp Monaco.
PV – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Chủ tịch FIBA châu u sẽ có giải nhà nghề!

FIBA – liên đoàn bóng rổ quốc tế có tới 202 thành viên (trong đó có 50 nước châu u) hiện đứng thứ ba thế giới, chỉ sau bóng chuyền và điền kinh, về số lượng hội viên. Nếu tính cả Liên đoàn bóng đá thế giới và bơi lội quốc tế thì FIBA nằm trong số 5 tổ chức thể thao thế giới hùng mạnh nhất thế giới. Sự phát triển của bóng rổ trong thời gian gần đây gắn với con người Borislav Stankovic, tổng thư ký FIBA từ năm 1976. Con người này vốn là một bác sĩ thú y đã tiến tới trên con đường công danh bóng rổ từ một cầu thủ (chơi cho đội Crvena Zvezda Belgrad), rồi làm huấn luyện viên, lãnh đội câu lạc bộ để lên dần tới chức trợ lý và phó tổng thư ký FIBA. Từ năm 1988, stankivic còn là thành viên lãnh đạo Ủy ban Olympic quốc tế (IOC). Với Stankovic, FIBA là một trong số không nhiều các liên đoàn thể thao quốc tế có chương trình hoạt động cho mọi đối tượng – từ e nhỏ 7 tuổi (minibaseketball) đến các lão tướng. Và FIBA luôn có thêm những sáng kiến mới trong hoạt động. Một trong những điều mới đó đã nằm trong kế hoạch thực hiện tới đây là lập một giải bóng rổ nhà nghề giống như giải bóng rổ chuyên nghiệp vô địch Mỹ – NBA. Đây sẽ là một giải tách biệt hoàn toàn. Đầu tiên với sự tham dự của 24 câu lạc bộ. Những đội này không dự giải vô địch quốc gia. Mọi bản quyền quảng cáo và marketing thuộc về FIBA quản lý. Phần lợi nhuận sẽ chia cho các đối tượng tham dự thi đấu. Giải này sẽ liên tục tổ chức ít nhất trong thời gian 5 năm để đảm bảo các đơn vị tài trợ và các chủ đầu tư cho những câu lạc bộ nhà nghề này thu hồi được vốn. Trong quy chế của giải vô địch châu u theo kiểu NBA có quy định mỗi mùa sẽ có 4 đội bị loại và bổ sung 4 đội mới. Việc này gặp nhiều phản ứng của các liên đoàn có lực lượng yếu, không thể bằng cách nào đưa đại diện của mình vào giải. Tuy nhiên lợi thế về tài chính và quyền lợi của các câu lạc bộ mạnh từ các nước Tây Ban Nha, Italia, Hy Lạp sẽ vượt lên trên. Theo giới quan sát thì bóng rổ các quốc gia này đã đạt tới đỉnh cao nhất của phương thức thi đấu đang hiện hành tại châu u. Nếu không có một loại hình thi đấu mới như trên thì sẽ lâm vào sự khủng hoảng. Nếu như giải nhà nghề với các đội bóng rổ nam ở châu u được tổ chức thành đạt thì sẽ có một giải chuyên nghiệp dành cho các nữ cầu thủ – Tổng thư ký FIBA tuyên bố như thế. Theo dự tính giải bóng rổ nhà nghề châu u sẽ vào cuộc ở năm 2000. Nhưng FIBA sẽ không sử dụng các trọng tài chuyên nghiệp như ở NBA. Ở Mỹ, trọng tài là người nước ngoài. Taị châu Âu do những quy định luật lệ ở mỗi quốc gia khác nhau, mức sống cũng khác, hệ thống bảo hiểm cũng chưa thống nhất, nên chưa thể lập ra được một tổ chức trọng tài chuyên nghiệp. Vấn đề thống nhất luật thi đấu mới hay “sao chép” theo khuôn mẫu của NBA cũng chưa được FIBA xác định. Stankovic cho hay: “Luật FIBA cho phép các liên đoàn quốc gia tổ chức trận đấu với thời gian 4×12 phút. Trong các giải thi đấu vô địch quốc tế điều đó là khó bởi sẽ kéo dài ngày thi đấu. Nếu như có sự hạn chế thời gian tổ chức tấn công từ 30 giây xuống còn 24 giây thì như đã thấy ở NBA là số điểm ghi được trong mỗi trận giảm sút đi trông thấy. Với lối chơi phòng ngự chặt, nhất là phòng thủ khu vực, cần có đủ thời gian cầm bóng để tổ chức cuộc tấn công, tạo thế thuận lợi cho việc ném rổ. Hiện đang có một hội đồng kỹ thuật gồm các đại diện của FIBA, NBA và NCAA soạn thảo những điều luật thi đấu thống nhất”.
Minh khuê – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Marcel Desailly: “AC Milan cần ổn định”

LTS: Sự kiện đội bóng AC Milan lừng danh sân cỏ châu u bị loại không được loạt vào vòng tứ kết Cúp C1 vừa qua, bởi một đội bóng không mấy tên tuổi của Na Uy là Rosenborg ngay trên sân Italia, đã làm giới hâm mộ bóng đá nói chung bàn luận sôi nổi. Người ta đã nêu ra rất nhiều nguyên nhân để nêu ra một loạt 8 trận thất bại của câu lạc bộ này, kể từ đầu mùa bóng 96 – 97 tới nay, trên sân cỏ Italia cũng như ở châu u. Vậy những người trong cuộc – các cầu thủ của AC Milan, họ cảm nghĩ thế nào về những thất bại đó. Dưới đây là một vài ý kiến của Marcel Desailly, cầu thủ Pháp đang đá cho AC Milan với phóng viên báo France Football.
-Marcel phải chăng tình hình này sẽ chưa chấm dứt?
Hãy xem mỗi năm là một chu kỳ. Độ tuổi trung bình của đội bóng chúng tôi vẫn còn thi đấu được tốt. Với tuổi 28, tôi đang còn đầy sức lực, Maldini cũng vậy, Baresi vẫn chơi với chúng tôi một năm nữa, Durarry thì còn rất trẻ. Người ta không thể nói rằng chúng tôi đã hết thời. Hiện nay, chúng tôi có nhiều vấn đề về quân số, về thể lực. Với những thể lực sa sút, anh muốn hy vọng gì? Trong trận gặp Rosenborg, toàn đội có ý chí thi đấu, nhưng chỉ điều đó thôi không đủ. Có thể chúng tôi đã không hoàn toàn tập trung cho trận đấu chăng? Có thể chúng tôi đã không làm việc một cách tối đa trong các buổi tập chăng? Nhưng quả thực, tôi đã không nghĩ rằng chúng tôi có thể rơi xuống sâu đến như vậy.
-Điều gì đã làm anh nghĩ như vậy?
Với một lực lượng như thế, nhiều cầu thủ bị chấn thương hay thể lực giảm sút, cũng bởi vì các cầu thủ của AC Milan phải thi đấu nhiều hơn so với các cầu thủ khác. Có thể nữa là do sự chủ quan nữa chăng bởi ở lượt đi, ngay trên sân của đối phương, chúng tôi đã thắng Rosenborg với tỷ số 4 – 1…
-Thất bại trước Piacenza (3 – 2) ở giải vô địch quốc gia trước trận thua Rosenborg (0 – 1), một đội đàn em ở Calcio phải chăng đã không nói lên điều gì với đội bóng?
Sự thi đấu thất thường của AC Milan đã có từ trước đó, bên cạnh các trận đấu xuất sắc trước Juventus hoặc Inter Milan. Chúng tôi đã biết với nhau và cả những điều mà người ta không nêu lên trên báo chí nữa…
-Nhưng vấn đề thể lực của đội bóng như người ta đã nói về nó còn có một nguồn gốc sâu xa…. Ông Tabarez?
Thể xác được chỉ huy bởi tinh thần… ông Tabarez là một huấn luyện viên khác với các huấn luyện viên trước đó, trong cách nhìn nhận các sự vật. Phải chăng phong cách bóng đá của ông không phù hợp với các cầu thủ đã quá nhiễm phong cách Sacchi – Capello? Có thể đó là một nguyên nhân của các thất bại của AC Milan từ đầu mùa bóng đến nay. Cót thể bởi luật Bosman, đã mang đến cho AC Milan nhiều cầu thủ nước ngoài đã không hoặc chưa quen, chưa thích hợp với lối đá của nó.
-Sự trở lại của ông Sacchi, liệu có phải là sự trở lại lối đá truyền thống của nó không?
Đó là sự trở lại của một người thầy! Ông Capello cũng từng là học trò của ông Sacchi. Đối với một cầu thủ, với ông Sacchi đó luôn là sự đòi hỏi cao nhất. Ông luôn đặt những yêu cầu rất cao cho các cầu thủ, nhưng không nên tin rằng, mọi điều sẽ nhanh chóng tốt đẹp ngay một cách dễ dàng, AC Milan cần ổn định trở lại, điều đó sẽ mang lại cho nó sức mạnh thực sự của nó.
Lê Tuấn – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

AC Milan nhìn lại quá khứ

Năm mới thường là dịp “tống cựu nghênh tân” của mọi nhà. Riêng đối với AC Milan, tiến tới năm 1997, họ sẽ cảm thấy hạnh phúc khi đọc lại quá khứ, hơn là nhìn vào hiện tại. Đương kim vô địch Italia ở mùa bóng này, gặp toàn những điều chẳng thấy gì làm dễ chịu cho lắm: bị đánh bật khỏi Cúp quốc gia, bị loại khỏi Cúp C1 và tuột khỏi top dẫn đầu giải vô địch quốc gia. Trong khi đó, tương lai thật bất định đối với AC Milan. Tới thời điểm này, đội đã thua tới 5 trong số 14 trận ở giải vô địch, tạm thời xếp thứ 7, 8 điểm cách biệt với đội đang dẫn đầu là Juventus. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi ông trùm tự bán báo chí Silvio Berlusconi lên làm chủ tịch câu lạc bộ, AC Milan không lọt được vào trận tứ kết tại các Cúp châu u. Huấn luyện viên mới được bổ nhiệm Arrigo Sacchi, người đại diện cho thế hệ cũ hơn là thế hệ mới ở AC, phải đối đầu với một nhiệm vụ nặng nề trong nhiều tháng tới: đem lại cho đội một tinh thần mới. Khi được hỏi liệu các cầu thủ AC Milan hiện nay, có thể sánh được với đội bóng AC đã từng đoạt danh hiệu vô địch năm 1988, nếu đội này vươn lên vị trí đầu bảng sau kỳ nghỉ Noen, ông Sacchi tỏ ra chẳng mấy lạc quan. Ông nói: “Chắc chắn là không. Vấn đề không phải là ở chỗ đó. Đội bóng này, đã có 10 năm đầy thành tích ở phía sau”. Mặc dù thành tích của AC Milan dưới tay Sacchi ở giải vô địch của không đến nỗi tồi: 2 trận thắng, 1 trận thua, song ông vẫn không cảm thấy yên tâm. Đâu rồi chất men say chiến thắng, đã từng làm nên những trang sử vẻ vang cho AC Milan. Ông Sacchi cho rằng, một đội bóng không có ngôi sao có thể thành công, nếu có tinh thần tốt và tâm lý ổn định. Sacchi, người đã dẫn dắt đội tuyển Italia, trong đó có nhiều người của AC Milan, đến trận chung kết World Cup 1994, nói: “Lúc đó, nhiều người đã phải ra sân vì bị chuột rút. Họ đã chịu đựng và làm nên tất cả. Và không phải vô cớ, mà chúng tôi giành vị trí thứ nhì. Tôi muốn được nhìn các cầu thủ AC ra sân với tinh thần như vậy”. Sacchi có quan điểm huấn luyện khác hẳn với Rabarez. Theo ông “công việc nặng nhọc và quyết tâm cao là chìa khóa của thành công”. Ông đã đưa ra phương pháp luyện tập, mà trước đây Tabarez đã loại bỏ, trong đó bao gồm các trận đấu giao hữu giữa tuần với các câu lạc bộ địa phương và một cuộc sống nặng nhọc hơn nhiều đối với các cầu thủ. Trận, mở màn cho năm 1997 của AC Milan là trận gặp Lazio tại Rome vào ngày 5-1. Ông Sacchi tuyên bố, muốn nhìn thấy ngay từ những ngày đầu tiên của năm 1997, một Milan có tinh thần ganh đua mạnh mẽ hơn. Mục tiêu của Sacchi và AC hiện nay là vươn lên giành vị trí thứ nhì. Tuy nhiên, có khó khăn hiện tại của AC là một loạt cầu thủ bị chấn thương. George Weah có vấn đề ở cổ chân. Hậu vệ đội tuyển Italia Paolo Maldini, người hiện đang có một mùa bóng tồi tệ nhất trong sự nghiệp sân cỏ của mình, bị thương ở mặt trong trận đấu trước lễ giáng sinh với Parma. Baresi, một điểm sáng khác trong đội, thì đã 36 tuổi – một lứa tuổi mà một cầu thủ không còn sung sức nữa. Còn Baggio thì đã bị ông Sacchi gạt ra khỏi tầm mắt, vì những mâu thuẫn giữa 2 con người này. Ông Sacchi đã phải than vãn rằng, một số cầu thủ chỉ còn là cái bóng của chính họ – “có mặt mà như vắng mặt” và đạt hiệu quả thấp. Gánh nặng đang đè lên vai ông Sacchi. Và năm 1997 sẽ là năm đầy thách thức với ông.
Hoài Ninh – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997